Vài dòng tâm sự của du học sinh Nhật

“Đi nhật đc hơn 2 năm theo dạng du học sinh tôi cũng thấm đc cuộc sống bên này chẳng màu hồng như người ta tưởng”. Đây là câu chia sẻ đầu tiên của bạn Nguyễn Đình Duy đang viết về cuộc sống, học tập của bạn thân bạn tại Nhật tưởng chừng như sung sướng, đâu ai biết sau đó có nhiều những khó khăn vất, những giọt nước mắt cũng đã rơi trên đất Nhật. HALO xin trích nguyên những dòng chia sẻ tâm sự của bạn du học sinh Nhật Nguyễn Đình Duy để những người hiện đang ở Việt Nam có thể hiểu hoàn cảnh phần nào cuộc sống của các bạn du sinh tại Nhật.

“Hồi ở Việt Nam nghe bên này làm ăn đươc lắm.”Con nhà bà này, ông nọ sang được năm đã gửi cả trăm triệu về nhà. Tự nghĩ mấy mà thu lại đc vốn rồi lại giàu, về Việt Nam lại mác việt kiều tiền bạc, nhà cửa, xe cộ cả họ được nhờ” Bố mẹ tôi và mấy người hàng xóm thường tặc lười chắc mẩm là như vậy.

Ở Việt Nam tôi tốt nghiệp cấp 3 rồi cũng thi đỗ vào 2 trường (thú thật là tôi cũng chưa biết sau khi học 2 trường đó ra trường liệu làm gì hay lương có ổn định như mấy anh phụ hồ không?) rồi cũng cặp sách lên thành phố lo chỗ ở rồi học phí ,rồi lại về nhà đợi nhập học được vài tuần thì cuộc đời tôi lại sang 1 hướng mà tôi chưa từng mảy may nghĩ tới “Đi du học”,với viễn cảnh các kĩ sư kiến trúc cầm bằng về phụ hồ hay sinh viên giao thông vận tải về làm xe ôm thì đi du học đúng là lối lên thiên đường trong đầu bố mẹ và tôi lúc đó. Cũng phải mất tất cả chi phí đến 300tr và công sức lo lắng của bố mẹ để tôi bước sang được đất Nhật này.

Xem thêm bài viết hay:

Những tháng đầu chưa quen biết nhiều, hoặc thất nghiệp hoặc mất 2-3 man (4-6tr) thì mới có việc làm may cũng có anh cùng trung tâm du học giúp đỡ giới thiệu cho vào làm cơm hộp. Mới làm thì cũng mệt mỏi, chán nản lại ước đang học ở Việt Nam như mấy đứa bạn, thêm thời gian nữa với cuộc sống lặp đi lặp lại như 1 cái máy lúc nào cũng như gần hết nhiên liệu. Rồi lại nhận ra cũng có cái để cười nhạt bên này, biết đâu được vừa người Nhật họ lại quý người Việt ta đến vậy, bữa trước cách đây cũng lâu rồi, vừa ló mặt ra khỏi ga Okubo nghe bảo đông người Việt, đến chơi ăn lại vài món Việt thì được ngay 2 anh công an vui tính gọi đến kiểm tra giấy tờ câu đầu chốt ngay người Việt à, cũng chỉ gật đầu “vâng”, rồi cũng hỏi này hỏi nọ may có thằng bạn nepan cùng lớp sống ở đó ra nói hộ. Thế mới biết được dân Việt ta bá đạo cỡ nào bên Nhật, trộm từ đồ trong siêu thị, ra đến máy nông nghiệp của người dân, không tha luôn cả quần áo họ phơi, cắn luôn cả người cùng phòng lấy tiền bỏ trốn, còn có hiếp dâm gái Nhật,….Tivi họ chiếu không biết bao lần cảnh bắt người Việt mà ý thức thì vẫn….mà thôi chắc chả bao giờ sửa đc đâu, nhỏ nhặt như chuyện phân loại rác, vứt rác vào nơi quy định hay ngồi vào ghế của người ưu tiên (người già, tàn tật và mang thai) còn không sửa đc nữa là.

Thôi lại về chuyện của tôi. Kiếm tiền thì nếu chịu khó ngày đúng 1-2tr đấy kể chuyện thì mấy đứa bạn ở Việt Nam nghe phát thèm, nhưng giá cả thực phẩm, đắt đỏ, thêm cả tiền học đến gần 150tr 1 năm thì tôi thấy tương lai mờ mịt quá, lại thêm việc làm quá 28h/ 1 tuần có thể ko được cấp visa cũng làm cuộc sống khó khăn hơn hẳn. Tôi làm cũng ít nhưng chủ yếu làm đêm sáng về ngủ đc 1-2 tiếng lại dậy đi học nhất là vào mùa đông nhiệt độ có khi âm vài độ thì việc ở nhà ngủ lại càng có ma lực hơn. Làm ít mà lên lớp cũng thấy gật gù thì quả thực nể mấy anh chị làm việc có tiền gửi về nhà đều mà vẫn học được. Nhưng phần nhiều là ngủ gục trên bàn không như Trung Quốc nhiều đứa không đi làm đi học tỉnh táo, vui vẻ đc giáo viên quý lắm.

Tôi là con người không nhiều tình cảm lắm ít gọi điện về nhà thi thoảng nhắn tin. Không gọi ko phải vì sợ câu hỏi “con làm được nhiều tiền không, tháng này có gửi tiền về nhà không” vì bố mẹ tôi rất tâm lý ông bà không đốc thúc về chuyện kinh tế có lẽ cũng hiểu được hoàn cảnh bên này như thế nào. Chỉ hỏi thăm sức, học tập và kèm theo ko bao giờ thiếu câu ở nhà vẫn ổn nợ bố mẹ lo đc nhưng tôi biết họ phải lao lực và suy nghĩ rất nhiều.

Tôi nghĩ mọi người ở VN cũng thay vì đặt gánh nặng về kinh tế thì hãy hỏi thăm:”Ở bên đấy khoẻ không? cố gắng học tập nhá”. Như vậy sẽ giúp họ bớt chản nản, tuyệt vọng hơn và cũng có tinh thần kiếm tiền hơn.

À lại chuyện visa xin 1 tháng trời chưa có kết quả,nhiều người % đi học cao nhưng đi lm nhiều, xin xong 1 tuần nó cấp cho visa mới hạn 6 tháng ko có dấu cho phép đi làm thêm thì bóp nhau thật, năm nay lại thắt chặt hơn việc visa cuộc sống người Việt lại càng thêm khó khăn.

Còn nhiều chuyện muốn kể mà thôi để khi khắc, cuộc sống bế tắc ta lại lên mạng than”

Bạn đang xem bài viết:

  • Vài dòng tâm sự của du học sinh Nhật

Share this post:

Recent Posts

Leave a Comment